Người cuối cùng phải xả hết bài trước khi ván kết thúc.
Thối bài là tình huống bị phạt nặng nhất.
Chỉ tứ quý hoặc ba đôi thông mới chặn nổi, và ở cuối ván thì hiếm ai còn giữ được những bộ đó. Đôi bích không đặc biệt hơn đôi cơ.
Đôi heo, tức đôi 2, là đôi cao nhất trong một ván bài chơi theo luật thường. Luật chỉ mất một buổi để nắm, còn việc biết lúc nào nên chặn và lúc nào nên nhường thì phải tích lũy qua nhiều ván. Giữ một lá lẻ cao làm quân kết thúc.
Còn giữ heo khi thua bị phạt nặng hơn. Tay bài nhiều rác cần xả từ vòng đầu.
Kết thúc bằng heo gần như chắc thắng lượt cuối. Thoát giữa ván bị tính là thua ở phần lớn nền tảng. Đổi sáu lá lấy một lá của đối thủ nghe có vẻ lỗ, nhưng nếu nó chặn được nước kết thúc thì hoàn toàn xứng đáng.
Chơi thử với bài úp giúp luyện tính xác suất. Đánh heo ngay sau khi một lá 2 khác vừa ra ít rủi ro hơn. Tính số lá còn phải xả trước khi tranh quyền.
Lối chơi này thiên về phản xạ và thói quen, còn tính toán sâu gần như không có chỗ trong khoảng vài giây mỗi nước. Sảnh chứa lá A vẫn hợp lệ nhưng dừng ở đó.